Category: Sách khác

  • “Vì cha chúng tôi nói dối” – bi kịch của con trai cựu Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ

    “Vì cha chúng tôi nói dối” – bi kịch của con trai cựu Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ

    Người cha – Từ người hùng đến kẻ dối trá

    Thông thường, người cha là hình mẫu đầu tiên để một đứa trẻ noi theo, là người thầy của con trong suốt cuộc đời.

    Với Craig McNamara cũng vậy. Cha đã từng là người anh hùng trong mắt ông. Ký ức tuổi thơ của Craig là những chuyến đi tới Nhà Trắng, những buổi trò chuyện với Tổng thống…một thế giới quyền lực khiến bất cứ đứa trẻ nào cũng phải choáng ngợp. Người cha từng là niềm tự hào tuyệt đối với Craig.

    Nhưng khi trưởng thành, Craig buộc phải đối diện với “di sản” mà cha để lại. Hình ảnh người cha của ông trở nên hai mặt: được một bộ phận công chúng ngưỡng mộ, nhất là những người hoài niệm thời kỳ Kennedy, nhưng đồng thời cũng bị lên án dữ dội vì vai trò trong cuộc chiến của Mỹ tại Việt Nam. Từ đó, ông rơi vào cuộc giằng xé không lối thoát giữa tự hào và hổ thẹn, giữa tình yêu ruột thịt và cơn giận dữ âm ỉ.

    Craig viết rằng: khi bước vào tuổi trưởng thành, ông không chỉ dằn vặt về vai trò của cha trong lịch sử thế kỷ XX, mà còn tham gia phong trào phản chiến như một cách để chống chọi với những sang chấn tâm lý trong gia đình. Trên những con phố nước Mỹ, giữa các cuộc biểu tình, ông tìm thấy một lối thoát vừa đem lại sự giải tỏa, vừa khoét sâu thêm những vết thương trong lòng.

    Ông uống rượu, hút cần sa, bỏ học, lang bạt khắp nơi… để chạy trốn sự thật rằng người cha mà mình yêu thương lại là nhân vật bị xem là tội phạm chiến tranh, cha mình dối trá, cha không chịu nhận trách nhiệm về những chính sách chiến tranh đã gây hậu quả nặng nề ở Việt Nam. Chính Craig phải thừa nhận “sự im lặng của ông là sự lảng tránh đáng ghê tởm”…nhưng cuối cùng thì “tôi không thể không là con của cha, tôi không thể làm gì khác ngoài chính tôi”.

    Bi kịch khi làm con của Robert S. McNamara

    Sống trong nỗi giằng xé dai dẳng nhưng bi kịch lớn nhất với Craig McNamara là cảm giác không thể kết nối với cha mình. Suốt nhiều năm, người con ấy đi tìm câu trả lời cho câu hỏi: thực sự cha nghĩ như thế nào về những quyết định của mình ở Việt Nam? Câu trả lời có thể khẳng định sự thật về cha ông. Ở tầng sâu những câu hỏi đó có lẽ là khao khát một lý do để tin ở cha, để bất chấp dư luận mà nghĩ về cha như hình ảnh anh hùng mà Craig đã từng có.

    Vậy nhưng, những cuộc trò chuyện hụt hẫng, những lần cố gắng đến gần nhưng bất thành, sự im lặng kéo dài qua nhiều thập kỷ — tất cả tạo nên hình ảnh một đứa trẻ lớn lên trong ngôi nhà sang trọng nhưng đầy cô độc và chơi vơi. Khát khao được yêu thương, được thừa nhận, được đối thoại trở thành nỗi ám ảnh theo ông đến tận tuổi trưởng thành — khi bề ngoài là một người đàn ông từng trải, nhưng bên trong vẫn đầy tổn thương.

    Qua lời kể của Craig McNamara, độc giả cũng có thêm một góc nhìn khác về Robert S. McNamara: không chỉ là một chính khách quyền lực, mà còn là người cha khép kín trong gia đình, để lại phía sau những đứa con khát khao yêu thương và một người vợ sống trong lặng lẽ.

    Những câu hỏi vượt ra ngoài một gia đình

    “Vì cha chúng tôi nói dối” đã không dừng lại là một hồi ký cá nhân. Cuốn sách buộc người đọc đối diện với những câu hỏi rộng lớn về lịch sử và đạo đức: liệu con người có thể tiếp tục yêu thương người thân của mình mà không né tránh phần bóng tối trong cuộc đời họ? Sự im lặng có phải là một dạng nói dối — không chỉ với xã hội mà còn với chính những người trong cuộc? Và những ai ở trong guồng máy quyền lực phải chịu trách nhiệm đến đâu trước những hệ quả mà quyết định của họ gây ra?

    Cuốn sách là bản tự vấn kéo dài nhiều thập kỷ. Điều còn đọng không phải là các con số lịch sử, mà là một nỗi buồn âm ỉ — về những mối quan hệ bị bẻ gãy bởi quyền lực, về những sự thật không được nói ra, và về những đứa trẻ đã lớn lên trong những di sản quá lớn mà cha mình để lại.

  • “Cố ráng sức qua mùa đông lạnh lẽo thì ta sẽ được gặp mùa xuân”

    “Cố ráng sức qua mùa đông lạnh lẽo thì ta sẽ được gặp mùa xuân”

    Một giai đoạn lịch sử không thể nào quên

    Cuốn hồi ký “Những chặng đường lịch sử” sẽ giúp người đọc hình dung lại một thời điểm lịch sử, khi công cuộc cách mạng còn trong trứng nước, Chủ tịch Hồ Chí Minh cùng những người con ưu tú của Đảng đã đặt những viên gạch đầu tiên cho phong trào cách mạng. Có lẽ ít ai hình dung được rằng, chỉ với số ít cán bộ cốt cán, điều kiện vật chất thô sơ mà lại có thể gây dựng được phong trào rộng khắp trong quần chúng, làm tiền đề cho cuộc tổng khởi nghĩa tháng 8 năm 1945.

    Từng bước một, phong trào lớn mạnh dần lên. Từng trang hồi kí của Đại tướng luôn thấm đẫm cảm xúc. Lịch sử giờ đây không còn là những con số, những sự kiện, ngày tháng khô khan. Như lúc viết về sự kiện thành lập Đội Việt Nam tuyên truyền Giải phóng quân, có những dòng viết cứ in sâu vào tâm trí người đọc.

    Đại tướng đã viết“tâm tư của chúng tôi trong những giờ phút thiêng liêng đó thực khó tỏ. Bao chiến công oanh liệt của ông cha ta đời trước, của các chiến sỹ cách mạng, của nhân dân ta, phút chốc hiện ra rực rỡ trong ký ức. Nợ nước, thù nhà, oán hờn dân tộc, căm thù giai cấp, làm cho máu nóng trong người sắp sôi lên. Chúng tôi quên đi chúng tôi là ba mươi tư con người với những súng ống thô sơ, mà thấy đó là cả một đội quân gang thép, rắn chắc, không sức mạnh nào khuất phục  nổi, sẵn sàng quật nát kẻ thù. Tin tưởng, náo nức, cảm động.” 

    Chúng tôi quên đi chúng tôi là ba mươi tư con người với những súng ống thô sơ, mà thấy đó là cả một đội quân gang thép, rắn chắc, không sức mạnh nào khuất phục  nổi, sẵn sàng quật nát kẻ thù.

    Cuốn theo từng dòng viết của Đại tướng, chúng ta sẽ đến được ngày vui thắng lợi. Người đọc cũng sẽ hân hoan, sẽ xúc động trào nước mắt với những dòng viết chứa chan tình cảm.“Suốt các phố xá, các làng mạc ven đường, đâu đâu cũng rực rỡ cờ đỏ sao vàng. Lá cờ đỏ chói như ngọn lửa tin của những người cách mạng, xuất hiện lần đầu trong khởi nghĩa Nam kỳ và sau đó lại tung bay trên núi rừng Việt Bắc, bây giờ đã tô thắm cho cả đất nước, báo tin cách mạng thành công”… “ Bên kia là thủ đô chói chang cờ đỏ. Nhìn quang cảnh nước nhà đổi thay, nhân dân vừa thoát khỏi ách đau thương của gần một trăm năm đô hộ, nô nức đón chào ngày giải phóng dân tộc, vui sướng trào lên trong chúng tôi, mừng muốn ứa nước mắt”. Cuốn hồi ký thực sự là một nguồn sử liệu vô cùng quý giá.

    Chân dung một con người vĩ đại

    Mỗi một diễn biến trên thế giới đều có tác động to lớn vào tình hình cách mạng Việt Nam. Hồ Chủ tịch là một nhà chiến lược tài ba khi Người luôn phân tích, đưa ra chủ trương, đường lối, sách lược phù hợp với từng thời điểm. Trong giai đoạn tiền khởi nghĩa, từ việc phân tích kẻ thù của chúng ta là ai, chọn Cao Bắc Lạng là căn cứ địa cách mạng có vai trò quan trọng như thế nào…rồi khi tổng khởi nghĩa thắng lợi, chúng ta phải làm sao trước tình cảnh đất nước chưa lúc nào phải đối diện với nhiều kẻ thù đến như vậy…

    Ngay từ đầu, đường lối, sách lược Người đưa ra đã khiến cho tất cả mọi người tin rằng: “ông cụ mảnh khảnh này là người gắn liền với vận mệnh của dân tộc Việt Nam”. Xuyên suốt cuốn hồi ký, qua những sự kiện lịch sử như vậy, Đại tướng đã tái hiện lại khá trọn vẹn chân dung của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Vừa hùng vĩ mà giản dị, thiêng liêng mà gần gũi, rực rỡ mà thuần khiết như ánh ban mai.
    Bởi vậy, cả dân tộc ta, chỉ bằng gậy tầm vông và dáo mác thô sơ, đã đứng lên cùng Người với một quyết tâm lớn, một  khí thế mạnh, một tinh thần diệt thù cứu nước, hy sinh dũng cảm tuyệt vời, lập nên những chiến công lớn ngay trong những điều kiện gian khó nhất.

    Dưới ngọn cờ Hồ Chí Minh, dân tộc ta đã vượt qua muôn vàn gian khổ, bền bỉ,  kiên trì, để càng đánh càng mạnh, càng đánh càng thắng, tiến lên trên con đường dẫn tới một mùa xuân của dân tộc, tới chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ, như lời Chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng nói: “Cố ráng sức qua mùa đông lạnh lẽo thì ta sẽ được gặp mùa xuân”.

    “Cố ráng sức qua mùa đông lạnh lẽo thì ta sẽ được gặp mùa xuân”.